Tôi thuộc tuýp phụ nữ của gia đình nên cũng mong muốn có một mái ấm hạnh phúc. Ở tuổi 31 tôi cũng có những nhu cầu về thể xác mà hiện nay nhiều khi tôi phải nhịn.
Tôi biết anh để ý mình nên vui quá đem chuyện đó tâm sự với bạn gái cùng tuổi trong lớp. Hai đứa đem điện thoại ra so sánh thì lời lẽ anh tán tỉnh tương tự nhau.
Tôi tâm sự với em chồng rằng công việc anh khó khăn nên đưa lương trễ, chẳng hiểu sao em chồng nói lại với anh theo ý tiêu cực hơn. Anh bực mình nên trút lên tôi.
Ở cơ quan chúng tôi vẫn tỏ vẻ bình thường nhưng khi chỉ có hai người, tôi với anh đã trò chuyện, tâm sự nhiều với nhau và sau gần một năm chúng tôi đã đi quá giới hạn.
Tôi dạy bằng cả tâm huyết nhưng khi bé sai tôi nói câu nào bé cãi lại câu đó, thậm chí xúc phạm đến mình. Tôi lấy thước đánh vào mông bé nhưng bé chống đối và mách mẹ.
Tôi nhiều lần nhẹ nhàng tâm sự, khuyên bảo anh đi khám nhưng anh không chịu. Anh lấy lý do này nọ để trốn tránh, hoặc cố tình để vợ chồng cãi nhau và tránh mặt.
Đi kèm với sự bảo ban là những lời chỉ trích cay nghiệt của mẹ dành cho tôi. Tôi hay bị đẩy vào tình huống khó xử nên càng ngày càng ngại ngần gần gũi, tâm sự với mẹ.
Tôi không hiểu sao một đứa đa nghi, phòng thủ như mình sau cú sốc bố ngoại tình lại có thể tin tưởng tâm sự với một người lạ về những biến cố, vấn đề của bản thân mình.
Tôi thích tâm sự tình cảm, chồng hời hợt, ham ngủ, không để ý đến cảm xúc của tôi. Kèm theo việc biết chồng ngoại tình, tôi càng không có cảm xúc gì với anh nữa.
Tôi quá yêu cô ấy, việc cô ấy đã quan hệ với gã đàn ông khác bao lâu rồi mà tôi không biết thật quá đau lòng. Giờ đây trái tim lẫn thân xác cô ấy đang thuộc về người khác.
Em nói còn yêu tôi, nếu tôi chấp nhận em sẽ quay về làm lại từ đầu. Khi tôi viết những dòng tâm sự này thì vợ và cậu con trai 8 tháng tuổi của tôi đang say giấc.