Tôi trống trải mà không thể tâm sự với ai, không muốn để vợ và mọi người buồn phiền, không muốn con cái khổ vì thiếu bố, có điều trong lòng như tơ vò, rất đau khổ.
Tôi 36 tuổi. Anh hơn 6 tuổi, làm quản lý của tôi ở cơ quan. Tôi đã ly hôn, anh công tác xa nhà nên trọ gần nơi tôi ở, cả hai thỉnh thoảng nhắn tin tâm sự.
Tôi có chị dâu 4 năm rồi. Nhà tôi có một anh trai, một em trai, lúc chị mới về tôi vui lắm, lại cùng tuổi, nghĩ sẽ có một người chị, một người bạn để tâm sự.